[Cosplay] The day of evolution!!!!

Hệ quả là sau nhiều lí do như lười, thời tiết, thiếu đồ vv…vv….. và vv……..

Vào ngày 28.3.2012, bộ ảnh Perfect Girl Evolution đã hoàn thành dưới sự giúp đỡ tận tình của bạn Elf-chan và special staff – em Bạch Tuộc.

Công cuộc chụp hình dạo quanh cái park đấy vô cùng gian nan khi chụp được nửa buổi thì Photographer bị muỗi cắn nát chân còn model thì thiếu mỗi nước lột đồ tại chỗ đuổi con X. 

Nhận được sự kì thị của bạn bè 4 phương và của người dân Singapore đi dạo trong công viên, bộ ảnh kết thúc với hơn trăm tấm hình và có thể chia đôi 1/2 là Sunako Nakahara, 1/2 là Sadako ( The Ring). Cứ coi là 1 sự thành công, 1 lần chụp mà cos 2 nhân vật = =””””

Nhưng dù sao thì cũng đã xong 😀

Demo pic: Sunako Nakahara

Model: Kira (me)

Photographer: Elf-chan

 

Advertisements

[Daily Life] The winter last year

Just hang out with friend. Travel somewhere in Vietnam by bike 😀

Photo: Kira & Nguyễn Thị Thủy

Place: Hadong, Vietnam

[Freestyle] Freestyle collection~~~

Make up: HK Studio, Bạch Phụng, Diệp UFO

Retouch (if have one): HK Studio, Ami Lee

Photo: HK Studio, Ami Lee, Bạch Phụng

Model: Kira, Kororo Lucifer, Ngô Xuân Quyền

[Freestyle] Bride collection~~

Make up, photo & retouch: HongKong Studio

Model: Kira, Kuro45 (2005), Mirana-chan & Kororo Lucifer (2010)

.

.

.

2005

2009

Looks so so gay = =

2010


[Freestyle] Lovers

Costume Design: KIRA, Mirana-chan & UFO

Make up: UFO


Retouch:
 UFO, Mirana-chan & friends

Photo: UFO

Model: KIRA (me) & Mirana – chan

Main Idea:

Yêu là ích kỷ, là tham lam, là chiếm hữu tất cả cho riêng mình.

Nếu như chết là kết thúc tất cả thì chết là khi người thực sự thuộc về ta

Love is selfish, greedy and desire for possess all.

If death is the end, it will be the moment you belong to me

Lovers

Có thế giới quanh em luôn luôn thay đổi. Có thế giới bất biến đối với tôi.

Trong thế giới bất biến đó, có cuốn sách tôi hay đọc, có mảnh trời phía trên ban công tôi hay ngồi, có tiêng chuông nhà thờ giờ trà chiều gióng giả…

Có em ướp đầy trên mình hương trà riêng biệt chỉ em có thể pha…

Trà, cũng như em, dịu dàng tĩnh lặng, rực đỏ đắm say.

Sắc trà ấy, chỉ em có thể tạo ra…

Trong thế giới bất biến đó, có em mang mùi hương xa lạ, ướp đầy những giấc mơ tôi.

Chào mừng đến với thế giới điên cuồng trong trò đùa của Venere.

.

.

The world around you is always changing. There is an invariant world to me

In that invariant world, there are books I used to read, the sky above the balcony I used to sit and the church bells sounding during the tea times.

And you, aromatize by the tea flavour that only you can create…

Tea, just like you, gentle, quiet but passionate and flaming.

That colour, only you can create…

In the Invariant world, with the strange aroma, you completely embalm my dreams.

Welcome to the hysterical world in Venere’s joke.

.

.

“ Đừng cầu nguyện nữa, Chúa bỏ rơi ta từ khi Chúa ép ta ra đời, em có hiểu không?

Không cần tin vào Chúa, đối với em, chỉ mình tôi là đủ…”

“Stop praying, God left us when we were forced to be born, don’t you understand?

Don’t believe in God, you, just only me is enough…”

“Tôi không biết miền không gian em thường mơ tưởng miên viễn bao nhiêu,
tôi không biết màn đêm em yêu thăm thẳm thế nào.
Tôi không cho rằng mình cần phải biết.

Nhưng vì đó là em, tôi sẽ nắm tay đưa em qua mọi thế giới.
Chỉ cần em muốn.
Chỉ cần em còn ở bên tôi.”

.
.
.

“I don’t know how is the world you dream of,

I don’t know how chasms is the night you love.

I don’t think I need to know.

Because it’s you, I’ll hold your hand through all the worlds.

If you want.

If you stay by my side.”

.

.

.

“Em luôn thích anh dựa vào em yên lành như thế.
Khi đó, anh không phải là anh, không phải là một bản thể riêng biệt,
không biết suy nghĩ, không biết tự chủ, không biết vẫy vùng,
không cách thoát khỏi vòng tay em.

Như thế, em sẽ còn anh bên mình mãi mãi.

Mãi mãi…
Tha lỗi cho em.
Em cần anh, mà anh cứ ngày ngày ngước ra bầu trời cao rộng em không thể cho anh được.

Thế giới của anh, chỉ cần có em là đủ.
Anh có thể làm bất kì điều gì anh muốn, nhưng đừng bước sang phía bên kia cánh cửa.
Nơi đó không có loại trà anh hay uống, không có loại sách anh muốn đọc,
không có loài hoa anh ngày ngày chăm sóc…

Dù cho có vô số người đàn bà vẫn đang đón chờ anh… nhưng nơi đó chẳng có em.”

“I always love the way you peacefully lean on me.

Then, you are not you, not a separation,

no thinking, no reason, no struggle,

can not run away from my hand.

That is, I have you forever.

Forever…

Forgive me.

I need you, but every day, you look at the wide sky that I cannot give.

Your world, having me is enough.

You can do anything but please, don’t step to other side of the door.

There aren’t the tea you used to drink, the book you want to read, the flower you like…

Although numerous women are waiting for you… but I’m not there.”

“Uống đi, như lời hứa ban đầu, rằng anh sẽ ở bên em mãi mãi.

Yêu anh là lỗi của em, nhưng để anh xuất hiện trong cuộc đời em, chắc chắn là trò đủa của Chúa. “

.
.
.

“Drink, keep your words that you’ll stay by my side forever.

Love you is my false but it is God’s jugglery to let you appear in my life.”

.

.

.

“Women … “

“…. remember man’s promises for very very long

but rapidly forget their’s.

Don’t put yourself into that.

Give me your hand, your heart

so no one can seduce you to leave me any more. “

Từ xa xôi đã có con người. Từ con người đã có tham lam.
Độc chiếm chẳng có gì sai, nhất là khi muốn độc chiếm thứ vốn thuộc về mình.

Dưới cầu vồng trắng, Chúa đã hứa sẽ bảo vệ loài người.
Sẽ không bao giờ có trận hồng thủy nào nữa…
Nhưng Chúa ơi, người có thể bảo vệ con không, khỏi chính sự ích kỉ của mình?

“Chúa bỏ rơi chúng ta, từ khi Chúa ép chúng ta ra đời, em hiểu không?”

From old day there’s human. From human there’s greedy.

Nothing wrong with monopolize, especially when it belongs to me

 Under the white rainbow, God promised to protect humanity

There will not have any flood….

But God, can you protect me from my own selfishness?

“God abandoned us from the day we had been forced to be born, don’t you understand?”

Có những kẻ điên, đến chết mới thực sự chạm vào tâm hồn nhau. Ngông cuồng, độc chiếm, thủ đoạn, đê tiện, giờ đây, bất cứ điều gì người ta nói đều không ảnh hưởng đến họ được nữa.

Dù sao Chúa vẫn rất nhân từ…
… Người vẫn dành cho những đứa con của mình một kết thúc có hậu.

Có lẽ đâu đó không phải là ở đây, họ đang hạnh phúc.

There are blind, until the death, can touched each other’s heart.

Extravagant, domination, ruse, ignoble..

But whatever they said cannot affect them anymore.

God is merciful..

He still gave an happy ending for his children.

In somewhere which is not here, they’re happy.

.

.

.

.

.

~END~

Bonus: Video clip Lover Trailer 

I almost forgot about this project. Well, it’s a project in the beginning of 2010. The clip was recorded in the end of the year. It was my 30s crazy idea but Mirana-chan transformed it into something more romance, dramatic and etc… made it more beauty and insane. haha.

[Daily Life]TVXQ Asia Fanmeeting 2011 – Đâu là bi kịch

This slideshow requires JavaScript.

12h45′ có mặt tại Indoor Stadium Singapore. Sau 1 hồi luẩn quẩn ở ngoài thì nhận được phone của em Chi: “Quay vào trong nhanh lên, Q dài lắm rồi đây này!!!!”

Thế là sợ quá chạy vào trong. Khốn nạn! Q dài thật = =! ( mà trong lúc lúi húi trên chia sẻ thím hôm qua, có đứa bảo đến Q từ 10h sáng)

Cậu chuyện đến đấy thôi thì đã không có gì. Ngồi chờ, chờ! Thông báo chương trình bắt đầu lúc 4h30′ kết thúc lúc 6h30′. Nhưng ko! 7h mới được vào, và 7h30′ chương trình mới bắt đầu.

Trong lúc ngồi vặn vẹo chờ với em Chi, 1 trong những điều làm mềnh ấn tượng đấy là số lượng fanboy quá đông = =!  Đông dã man! Trẻ có, già có và trung niên cũng có luôn = =. Thời gian ngồi chờ là thời gian vàng cho các Fan tha hồ lôi giấy bút ra làm bảng tên, banner, buôn dưa và       ĂN. nào là subway, nào là Burger King, KFC ….. đủ các thứ đồ ăn nhanh trên đời ( mà có thương hiệu ở Sing). Mình với em Chi chỉ có thể ngồi tủm tỉm cười rồi kiệt quệ với nhau vì cả 2 con chờ sau 4~5 tiếng đã bắt đầu cồn cào đói (note: Mình chưa có ăn gì từ sáng à nha). Vật vã vô cùng khi nhìn 4 phương 8 hướng, ai cũng đang ăn = =!

Đến tầm 5h chiều thì số Fan đứng ở Pan B như mình bị chia ra làm 3 nhóm, do len lỏi trong đám đông mà mình và em Chi đã lướt lên top đầu ngồi vểnh râu. Những tưởng sắp vào rồi, nhưng ko! Ngồi ngắm các anh Photo Hàn xẻng, 2 vai 2 máy tung tăng đi lại trong hành lang thêm 2 tiếng nữa.

Đến 7h, các bạn trẻ lục tục kéo nhau vừa chen vừa chạy vào để chiếm chỗ tốt ( ôi cái số vé đứng!!!)

Được cái, mình đứng sát rìa, nhìn thì tốt nhưng ko giơ tay giơ chân chụp hay quay fancam được *bi kịch*. Mà năm nay Security làm dữ quá = = có cháu Fanboy nào đó bị lôi cổ ra ngoài vì quay fancam ; ;

1 trong số những điều thấy ngớ ngẩn trong này là trước khi chương trình bắt đầu, ngoài 1~2 bài đầu là nhạc tông phảng, nhưng 1 lúc sau toàn bật nhạc SNSD????? đầu và cuối chương trình đều thế???? thấy vô duyên sao sao.

Vâng! cuối cùng thì đèn tắt. Năm nay theo lời em Chi thì âm thanh ánh sáng và điều khiển máy quay quá tốt, tốt hơn nhiều so với những chương trình khác. Khốn nạn ở chỗ, ánh sáng nó làm ảo thật = = lung linh vãi lệ, góc quay đẹp đừng hỏi, cắt cảnh chuẩn vãi ra~~~

Mình thì chả mặn mà gì lắm với HoMin, nhưng cái lúc tụi nó bay ra giữa sân khấu, mình cũng té ngửa à nha~

Jung Yunho.

Bộ mặt hãm tài trên mấy vid và gay photo gần đây đã biết mất. Khá bất ngờ, trông đâu đến nỗi nào đâu?? Vẫn nông dân như cũ mà? Ăn mặc kiểu hở hang khoe  t* to. Rút kinh nghiệm nhiều năm có sự cố với quần nên năm nay mặc áo dài che qua mông.

1 điều mà mình phải công nhận là nó nói chuyện khá khéo à nha~ Mà lại còn rất nghiêm túc, nghiêm túc cả trong lúc đứng vểnh mông xem fanvid = =( anh đứng xem 3 cái fanvid với bá khí ngút trời, từ thế khoanh tay, chân rộng bằng vai, mông vểnh sang 1 bên. Tư thế này không thay đổi trong suốt thời gian 3 cái fanvid được chiếu)

Shim Changmin

Thằng này đúng là không ăn ảnh thật!!! Mặc dù uốn xoăn mái kiểu biến thái nhưng mà nó vẫn xinh vãi lệ! Mình biết lỗi rồi! từ nay sẽ ko gọi nó là Shim mồm doe nữa ; ; mồm nó có doe dếu đâu??? :((((

Giờ thì đã hiểu vì sao thiên hạ có thể gọi nó là Shim công chúa :((((

Shim Changmin ngoài đời thật và Shim Changmin lên hình, lên vid vv…vv… ………. là 2 câu chuyện hoàn toàn khác nhau! Tôi công nhận rồi :((

Lỗi thú vị nhất là lúc HoMin cầm mic lên nói nói cái gì đấy và chờ 1 lúc …….. ko thấy ai translate = =” Không biết chị translator biến đi đâu mất. Thế là 2 thằng đứng đần ra. Anh Ho rất cố gắng, liến thoắng thêm mấy câu nữa với vẻ mặt cầu hòa nhưng lần này là cả 1 mớ Fan đứng đần ra = =”””

Shim tổng thống không còn cách nào khác, nhắm mắt – vuốt tóc – nghiêm mặt: ok! Let’s go

Sau đấy là màn hát và nhảy lại 1 số bài cũ của tông phảng: the way you are – Mirotic – Rising Sun

Riêng Rising Sun thì hát full cả bài. Mặc dù ghi nhận là 2 thằng rất cố gắng nhưng quả thực là mình vẫn nghe không quen. (p/s: màn này có add thêm đoạn 2 thằng Ho-Min quay mặt vào nhau rồi cùng giật tr*m)

Hò hét rách cổ họng. Đến lúc về đến trường vào 7-eleven thấy có sạp báo in hình thằng Ho ở bìa. Chậc, vẫn không tin là tụi nó vừa đứng cách mình có 10m, nhìn thấy tụi nó thật sự ngoài đời, nhìn tận mắt màn giật giụa của Mr.Jung trong Rising sun, cùng hò hét hát theo tông phảng, nhìn chúng nó loi choi ngay trước mắt mình.

Không biết nên thấy vui hay thấy buồn.

But it was a wonderfull night after all.

Overview 5 years costume.

ok! I’ve never ever thought that i’ll do this overview ( thanks to neko-chan aka Mèo)

Well, after 5 years, many things have changed and I’m not an exception.

I can’t remember when and how I know cosplay. At the beginning, i just wanted to wear a Yukata. I attended ACCVN birthday party ( well, it’s the biggest Vietnamese’s website about manga and anime at that time). And Mèo, that’s the first time we met =)), you and Thỏ were “coloured” the black boots (into white boots =)))

Let’s begin!

( lúc đầu định viết Eng hết nhưng  thôi, Vietnamese cho nó “private”:)) )

*những thứ sau đây đều là ý kiến cá nhân + kinh nghiệm cá nhân + trường hợp cá nhân + 1 loạt các thứ cá nhân khác và có thể có sai lệch vì trí nhớ của người viết bị cá vàng*

Năm 2007.

Đi cos năm 2007 thì lễ hội đầu tiền là Kim Đồng Summer Night, cũng là mở đầu cho cái lần đi cos bị thiên hạ chửi nhiều nhất và cũng cay nhất.

Cos Chobits, biết là không hợp, nhưng vẫn thích, thế là tóm cổ này thì June, này thì Duy, rồi Data, @ và Shady vào thành group. Thi thì ko thành công, cũng có chuyện vui chuyện buồn. Này thì gia đình cấm cản, này thì nhà có tang. Lên diễn cũng đủ thứ chuyện, này thì âm thanh, này thì mic lẫn lộn đủ thứ.

Trong ấn tượng của mình, Kim Đồng là lễ hội đầu tiên mình tham gia mà cosplayer trong cùng 1 cuộc thi chửi nhau. Trước đấy thì chỉ có người ko đi thi chửi bới người đi thi, hoặc coser đi thi có ghét nhau thì cũng ko lên mạng rùm beng.

Chất lượng thí sinh thì tốt lắm, năm ấy Trà thắng là ko ai có ý kiến gì được, màn diễn quá tốt đi. Mà kiến thức của thí sinh về nhân vật cũng tốt.

Chậc, cảm giác hồi đấy là 1 trong những cái ngày xưa đồ đạc cũng như thí sinh đồng đều và đẹp. Biết thêm 1 mớ người ;))

Tháng 9 đẹp ngày là AE 2007, có đi 1 tí rồi về. Ờ… hôm đấy đã cái nhau to với bạn. Điều thú vị nhất là mình ko diễn, ko tham gia chương trình, nhưng đi vào phòng thay đồ của coser biểu diễn chả có ai phản đối =))) Lần đầu gặp Ufo và Bạch Phụng là ở AE này đây này.

Cuối năm là SF3 nhỉ . Lần này SF phó mặc cho mèo và A2Z làm hết, không tham gia gì mấy ngoài việc có ý kiến vào 1 số việc “nho nhỏ”. SF3 lần đầu đưa ra tiêu chí cấm hát nhép trong màn biểu diễn.

SF lần đấy cũng ấn tượng vô cùng, nhóm Ranma năm ấy đoạt giải group. Hoàn toàn xứng đáng và ủng hộ kết quả này 🙂 đây là lần đầu tiên 1 chương trình cosplay được tổ chức vào ban ngày.

Quên mất, còn là lần đầu tiên trong lịch sử tổ chức chương trình cosplay mà trong đó thí sinh sau khi biết nhóm được giải vì quá vui sướng nhảy sập cả sân khấu. Tất nhiên, vì là sân khấu dựng lại với khoản kinh phí ít ỏi của các nhà tài trợ, nên đã bật sàn từ trước nên vụ sập là ko thể tránh khỏi. Nhưng vui, thật sự rất là vui.

X-style mình ko đi.

Năm 2008.

Đầu năm làm Till the death.

Cuối năm làm tình lâu =))

Còn lại,

Hoàn toàn không nhớ gì hết.

Hoàn toàn Emty và Blank.

Thôi khi nào nhớ sẽ bổ sung = =

Năm 2009

Đầu năm là lễ hội hoa anh đào– cái lễ hội lên báo liền mấy hôm vì thiên hạ vặt hoa xứ Nhật quá ác liệt.

Đi loăng quăng liền bị tóm cổ lên sân khấu, làm nạn nhân, chết ở cảnh 1. Của hồi môn của cái ngày hôm đấy là em yukata nhàu nhĩ và cái obi méo xẹo. Nhưng đấy còn là còn, đến thời điểm hiện tại mình ko hiểu là tại sao, mất sạch không còn nổi 1 bộ yu = =”

Vâng, đây là lần đầu tiên màn diễn cốt lây có bạt nền đằng sau.

À ừ! năm này mình cắt tóc ngắn thì phẩy ‘ ‘

Đi cái fes Miranda, rõ ràng đeo tai mèo mà bị bảo nhìn giống cáo.

Cũng từ cái năm này, mình chính thức làm project với group riêng nhiều hơn là đi fes. Ý tức là anh X cần biết có fes hay không, sướng lên là làm projects.

Cái năm này, cos Hunterxhunter và thấy rõ sự thất bại với tóc vàng.

Số lượng các Fes ít dần.

Năm 2010

Năm nay lễ hội văn hóa Việt – Nhật lấy tên là Satsuki Matsuri. Định ko dính gì đến khâu tổ chức nhưng cuối cùng vẫn dính. Dụ được nhóm của Fra lên diễn còn đội nhà thì diễn kịch – Kaguya. Điều duy nhất thấy may phước là vì khán giả ở xa sẽ ko nhìn rõ mặt. Trời quá nóng, bay hết cả make, ai nấy mồ hôi đầm đìa = =.

Năm ấy sân khấu quá to, phải dựng bạt nền để giới hạn và tập trung điểm nhìn sân khấu. Đêm trước hôm tổng duyệt 1 lũ đè nhau ra đóng đinh mấy cái khung mà đau hết tay, sau dó phát hiện ra thế giới có 1 cái gọi là dập ghim công nghiệp. Vô cùng bi kịch thay!!!!

Ý kiến có bạt quả nhiên là sáng suốt, sân khấu dài 19m, sâu 10m mà kịch thì… cảnh nhiều diễn viên nhất trên sân khấu là 4 người .

Tất nhiên, buổi diễn thành công tốt đẹp = =. Tối đấy, sau khi thay đồ tú bà ra, trong lúc đi bộ tung tăng trong lễ hội đã bị ai đấy đạp rụng mất đuôi ; ;

Cuối năm là AE 2010, sau nhiều năm lởn vởn ở các lễ hội cos cũng như văn hóa Việt – Nhật. Cuối cùng, quyết định:  cùng Xuân Tiêu Lầu đi thi FireKing, vai bà già hoàng hậu ( mà toàn bị thiên hạ gọi là thái hậu, why?)

Công cuộc đi thi cũng vô cùng epic. Khoan nói về các việc râu ria. Đi thi vừa phải nộp ảnh vừa phải quay clip. Vâng! QUAY CLIP!!!! vô cùng thảm hại = =!

Cho qua, mục tiêu của anh là Stage Performance, clip chỉ là cho có để vào vòng chung kết.

Nào ngờ, Stage Perform cũng vô cùng bi kịch. Sân khấu bé ngoài dự kiến, lại còn có 1 em Piano vô cùng trang nhã chình ình ở đấy = =! Duyên dáng hơn – trời mưa – sàn sân khấu ướt mà đồ thì toàn quét đất. Sướng nhá!

Màn epic nhất là sau tổng duyệt mới ó s tưởng mới về việc lụa và bạt. Tuy nhiên, vì ko phải chịu trách nhiệm vụ này. Ta lơ~~~

Năm 2011

Đầu năm đi lễ hội văn hóa với P, tung tăng tung tẩy 2 hôm. Giờ nhớ lại, ấn tượng duy nhất là……nóng!!!!!

Giữa năm đi du học mất tiêu, ko ở nhà xem H2T, nhưng thấy phản hồi là cuộc thi có giải thưởng to nhưng lại vô cùng imba và khó đỡ. Ta không bình luận. Cái gì cần bình luận đã tuôn ra mồm và bay đi mất tiêu rồi.

Cuối năm đi AFA2011 ở Sing. Thật xí hổ, đây là lần đầu tham dự lễ hội có tính chất quốc tế nha. Mua hẳn vé Stage Access nhưng câu chuyện là chả biết cái Stage đấy nó ở cái chỗ X nào. Vì quá đông, điều hòa không lại được với sức người thành ra … trong convention thì nóng mà ra ngoài thì mưa. %$*^&%&**(()(!!!!!!!!!!!!

Nhưng vì bạn bè từ Bắc vào Nam, từ Nam ra Bắc đều qua khá đông nên tung tăng vui vẻ lắm!!!!!

Kết luận: đây là overview cái X gì???? nói nhảm thì có = =”

Nói sao thì nói, thấy thời ngày xưa cosplayer chất hơn bây giờ, chất hơn vô cùng. Bây giờ đồ đẹp đấy, hoành đấy, chóe lóe đấy! thì sao? cosplayer đẹp long lanh, đi đến đâu chói lóa đến đấy, thì sao? Có chất được bằng ngày xưa đâu? ko đẹp, ko chói lóa nhưng CHẤT! Chất ở đây chưa nói đến có cái thần thái của nhân vật hay không, mà là cái tâm huyết. Tao thích nhân vật này, tao hiểu nhân vật này, tao nắm rõ lão tác giả thể hiện cái nhân vật này trong truyện tính cách như nào và nếu cần tao có thể viết 1 bài cảm nhận dài ngoẵng về nhân vật này vì tao thích nó và tao tâm huyết với nó.  Còn bây giờ cái tình trạng đi cos mà còn chả biết nhân vật mình cos là như nào đầy rẫy, tình trạng “ồ! đồ hoành quá, đẹp quá! cos thôi!” đầy rẫy.

Từ xưa đến nay khi mình chọn cosplay 1 nhân vật nào đều lựa rất kĩ, ít khi tùy tiện cos ai đó. Còn nếu không thì toàn là vào những vai phụ. Nhưng nói thế chứ ít nhất cũng biết rõ cái nhân vật mình phụ đấy nó đầu cua tai nheo như nào, trong truyện đóng vai trò gì. Tóm lại, cho dù không thích lắm thì cũng nắm khá rõ thông tin về nhân vật đấy.

Ngày xưa thiên hạ chửi cosplayer, cosplayer bảo vệ nhau. Bây giờ cosplayer chửi nhau, thiên hạ đứng nhìn…………….. và ném đá.

Nói đi cùng phải nói lại, trong trường hợp Chất nhưng perform ko lên được cái chất đấy thì có bị chửi cũng ko ai can được = =!